UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Cảm tác thơ Lý Bạch

Trời sinh rượu làm chi?
Cho hương men ngất ngây.
Đất sinh rượu làm chi?
Cho đời tràn mê say.
Đất trời trong chén rượu này.
Thiên thu cũng ngắn, chưa đầy ly bôi…
Ngả nghiêng giữa đất trời
Dương thăng thành trí Thánh.
Âm tụ chính sinh hiền.
Bồng Lai là chỗ thánh tiên.
Rượu Quỳng ai đổ xuống miền trần gian?
Ngọc tuyền buông ánh trăng tan.
Không duyên tiên cũng rượu tràn hương cay.
Ba ly vừa tam thế
Một cốc Thái cực đầy.
Hương men ngây ngất trời mây.
Nhân gian cứ tỉnh, ta say một mình 

Thiên Sứ

Giới thiệu nguyên tác thơ Lý BạchNguyệt Dạ Độc Chước (2)
TÙNG THIÊN TUYỂN DỊCH

DƯỚI TRĂNG UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH(2)
Nếu trời không thích rượu
Sao rượu ở chi trời?
Nếu đất không thích rượu
Sao rượu ở chi đời?
Trời đất đã thích rượu
Thích rượu không thẹn trời
Đã nghe trong như thánh
Lại nói đục như hiền
Thánh hiền đều uống rượu
Thôi cầu chi thần tiên?
Ba bôi thông đạo lớn
Một chén hợp tự nhiên
Cốt được thú trong rượu
Kẻ tỉnh mặc ai khen.


Nguyệt Hạ Độc Chước (2)Thiên nhược bất ai tửu
Tửu tính bất tại thiên
Địa nhược bất ái tửu
Địa ứng vô tửu tuyền (1)
Thiên địa ký ái tửu
Ái tửu bất qui thiên
Dĩ văn thanh tỉ thánh
Phục đạo rọc như hiền
Hiền thánh ký dĩ ẩm
Hà tất cần thần tiên
Tam bôi thông đại đạo
Nhất đẩu hợp tự nhiên
Đãn đắc thúy trung thú
Vật vi tỉnh giả tuyền.

Từ nguồn Google

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.