KHÔNG ĐỀ (3)

Thôi em hãy cứ yêu đi.
Yêu ai cũng được cớ gì yêu anh.

Tình anh như sợi chỉ mành. 
Một cơn gió thoảng, gãy cành thiên hương. 
Để buồn sau phút nhớ thương. 
Thiên thu lại khóc phấn hương nhạt màu. 

Tám phương gió bạc mái đầu. 
Hải hồ một kiếp ôm sầu nhân gian. 

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.