Dấu xưa (2)

Tôi nhìn ngọn gió phiêu du.
Nhìn thu rơi tận mịt mù xa xôi.
Xưa ru tình ấm bên người
Dấu xưa còn chiếc lá rơi lạnh lùng…….

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.