Đêm sơn cước

Một đời gió có vì ai
Xô nghiêng chiều tím ra ngoài hoàng hôn.

Đặng Nguyệt Anh

Có một thuở núi rừng vương mây trắng.
Gió du hồn, trăng nhạt lắng tai nghe.

Hương rừng núi sắt se lòng lữ khách
Thả giọt buồn len lỏi lách trong tim.

*
* *

Từ đâu gió thổi đầy mây tím
Xô chiều vàng tê tái biệt hoàng hôn.
Đêm sơn cước vỡ màu trăng hoang dại.
Áng phù vân đọng lại nét trăng buồn

Thiên Sứ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.