Thuở yêu người

Lâng lâng ngấn lệ hoen mi.
Một thời ôm mối tình si bên người.
Ru tình bên dáng hoa cười.
Mộng xây ngây ngất một đời bên nhau.
Trăng ngàn xưa khóc ngàn sau.
Bâng khuâng chiếc lá thu sầu lửng lơ.
Người đi trong cõi mộng mơ.
Dâng buồn lên khắp trang thơ nhớ người…
*
Đừng rơi! Đừng rơi lá ơi….
Có ai góc biển chân trời nhớ nhau…(*)

Thiên Sứ
—————
Chú thích: Thơ Ngân Giang nữ sĩ
Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.