Hôm nay, ngồi tư vấn cho một thân chủ, tôi lấy bản in nháp tập thơ Thu Say đã bỏ đi để ghi những dữ liệu liên quan đến việc dự báo. Xong việc, thân chủ ra về, tôi ngồi tha thẩn, bất chợt xem bài thơ mà tôi đã viết đè lên. Nó có tựa là Duyên Xưa. Tôi đọc lại bài thơ của chính mình và dâng lên trong tôi một nỗi buồn pha lẫn sự chua xót. Nỗi buồn này không phải vì thất tình với ai đó. Có một người bình luận thơ tôi nói: “Thơ ông Thiên Sứ tuy giàu cảm xúc, nhưng ông ấy chẳng yêu ai cả. Ông ấy chỉ yêu chính ông ấy thôi”. Nói thế thì cũng không phải. Nhưng tôi không cãi được. Vì về lý thuyết thì đúng là tôi không thể yêu ai được, khi bà xã tôi đã xác nhận rằng: Tôi chỉ yêu bà ấy thôi. Bà ấy đã nói thì chỉ từ đúng trở lên.
Nhưng với bài Duyên Xưa này thì đúng là nó không dành cho một người phụ nữ nào. Nó thuộc về qúa khứ. Một qúa khứ ngậm ngùi cho một thời vàng son của dân tộc Việt ở bờ Nam Dương tử.
Hình như bài thơ này tôi đã đưa lên blog của tôi, nó nằm đâu đó. Nhưng vì cảm xúc này, tôi lại đưa lên đây.
DUYÊN XƯA.
Chìm trong huyền vũ mênh mông.
Tiếng xưa réo rắt mấy tầng không gian.
Sóng sông Tương, trăng nát tan.
Người đi khuất bóng, duyên vàng chia phôi.
Thời gian xưa , lạnh lùng trôi.
Ai đem hờ hững cho đời gía băng.
*
Lô xô sóng vỗ mạn thuyền.
Gió thu thổn thức, sầu miên lâu rồi.
Xa xa cánh nhạn sánh đôi.
Đò đưa một chuyến lạc trời mây xưa…..

Users Today : 38
Users Yesterday : 23
Users Last 7 days : 241
Users Last 30 days : 718
Views Today : 46
Views Yesterday : 32
Views Last 7 days : 267
Views Last 30 days : 918
Views This Month : 135
Views This Year : 936
Total views : 20661
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217