GỬI ÁNH TRĂNG NON

Thân Thị Ngọc Quế

Nghe tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức với trăng đêm
Tháng ngày lặng chảy bờ thu vắng
Hoa lá thầm lay cánh mộng êm
Dù biết bóng mơ tàn mấy nỗi
Nào hay biển nhớ dạt bao niềm
Buồn ai thoảng chút hương tâm sự
Cho ánh sao mai lặng trước thềm.

Cảm tác;
GỬI ÁNH TRĂNG NON
Thiên Sứ.
Văng vẳng tiếng xưa chạm cỏ mềm.
Lẻ loi ánh nguyệt nhạt trong đêm.
Bờ môi còn thắm mùa thu vắng?
Mắt biếc u buồn nhớ mộng êm.
Ai trách bể dâu sầu mấy nỗi.
Người đi sao chẳng tỏ bao niềm?
Trăng buông nhạt mãi hương tâm sự.
Nức nở thu xưa nhỏ trước thềm.

GỬI ÁNH TRĂNG NON
Bùi Giáng
Chuyển thể từ thơ Thân Thị Ngọc Quế

Tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức trăng đêm ngỡ ngàng
Bờ thu vắng ,tiếng thu vang
Lá hoa lay mộng mở trang âm thầm
Bóng mơ biển nhớ bao niềm
Nào hay mấy nỗi lặng chìm chút hương
Ngọn mềm lá cỏ còn vương
Sao mai lạnh bóng người tương tư gì.

Cảm tác
GỬI ÁNH TRĂNG NON
Từ Bùi Giáng.

Gót hài đi.
Vướng cỏ mềm.
Cô liêu trăng
Khóc
giữa miền Ngân Giang.
Ai đem đi.
Ánh thu vàng.
Để tờ thơ cũ
Ngỡ ngàng thâu đêm.
Bể dâu xưa.
Gửi nỗi niềm.
Sóng cồn đại hải.
Đã chìm dư hương.
Còn đâu
tơ nguyệt
vấn vương?
Ai tìm kỷ niệm.
Giữa miền tương tư?

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.