Tôi viết những dòng này, như là một lời tâm sự của tôi để chia sẻ với những người đồng cảm và có tâm vì học thuật thật sự. Có thể nói rằng, đây là một niếm vui cho tôi khi tôi nhân danh Phong Thủy Lạc Việt để sang đất Trung Hoa làm phong thủy trên xứ sở mà hầu như cả thế giới này vẫn tin rằng – nền văn minh Hoa Hạ chính là cội nguồn của khoa phong thủy Đông phương. Tôi vẫn chưa bao giờ cho rằng mình là một nhà Phong thủy có nhiều khả năng. Bởi vì thực tâm tôi biết rất nhiều cao nhân nắm được những thuật phong thủy rất thần sầu. Nhưng tôi là người đầu tiên minh chứng nguyên lý căn để của các bộ môn thuộc học thuật cổ Đông phương là “Hậu Thiên Lạc Việt phối Hà đồ” và ứng dụng trong nhiều vấn đề liên quan, trong đó có Phong Thủy Lạc Việt. Tất nhiên tôi cũng chịu đựng đủ mọi thứ khen chê, thâm chí thóa mạ. Bởi vậy, việc ứng dụng phong thủy Lạc Việt bên xứ Trung Hoa là một điều mà tôi cảm thấy tự tin hơn cho lý thuyết của mình. Mặc dù tôi không coi đó như một bằng chứng chứng minh cho lý thuyết đó. Những rõ ràng việc này là sự trợ duyên đắc lực cho lý thuyết của Phong Thủy Lạc Việt. Và có thể nói rằng: Trong lịch sử văn hóa Đông phương, người Việt đầu tiên sang Trung Hoa làm Phong thủy là tôi, nhân danh Phong Thủy Lạc Việt.
Nhân duyên để tôi sang Trung Quốc ứng dụng Phong Thủy Lạc Việt chính vì nguyên lý của nó:
Tôi làm phong thủy cho một Cty ở Hanoi do một người Hoa làm chủ. Anh ta tuổi Quý Sửu. Nhà hướng Nam. Theo Phong Thủy từ cổ thư chữ Hán thì thuộc Phúc Đức trạch vì anh ta là cung Ly. Nhưng theo Phong thủy Việt thì anh ta là cung Đoài – do phi tinh trên Hà Đồ. Vì biết anh ta là người Hoa nên trước khi làm Phong Thủy cho anh ta, tôi thẳng thắn trình bày quan điểm của mình và chỉ chấp nhận làm nếu anh ta đồng ý. Anh ta đã chấp nhận và mọi việc diễn ra suôn sẻ. Cty của anh thoát khỏi cảnh bế tắc – tạm thời – vì cũng mới làm đây. Chủ đất nơi anh ta đặt xưởng lúc đầu định đòi lại, khiến anh có nguy cơ phải chuyển nơi sản xuất đi nơi khác, trong hoàn cảnh không mấy thông thoáng về công việc làm ăn. Sự trấn yểm kịp thời đã khiến ông chủ đất đã đổi ý và bán một miếng đất khác, thay vì bán miếng đất mà anh ta đang thuê. Cùng với nhiều hiện tượng liên quan khác , khiến anh ta tin tưởng tôi và mời tôi sang tận Trung Hoa là nơi cơ sở sản xuất chính của gia đình anh ta.
Thú thật là lúc đầu tôi hơi ngại …cũng chính vì quan điểm trước sau như một của tôi:
Nguồn gốc Lý học Đông phương thuộc về nền văn hiến Việt trải gần 5000 năm lịch sử, một thời huyền vĩ ở bờ nam sông Dương tử.
Vậy cái gì sẽ xảy ra khi tôi đến Trung Hoa?
Tôi tìm mọi cách để từ chối. Nhưng cuối cùng – trước sự tha thiết và thành tâm của thân chủ – tôi đã quyết định đi với yêu cầu là phải có anh tôi đi cùng. Và họ làm hộ chiếu cho chúng tôi đi Trung Hoa.
Tôi ra đến Hanoi ngày 20 – 12 và đi Trung Quốc vào sáng ngày 22 – 12.
Xe hơi đưa chúng tôi đến biên giới Việt Trung.
Trước khi qua biên giới.
Đây là cột mốc số không. Tôi không rành lắm. Nhưng người phiên dịch giải thích như vậy.

Reduced: 90% of original size [ 640 x 480 ] – Click to view full image

Nơi đây, ngày xưa gọi là ải Mục Nam Quan. Chung tôi đang đứng ở vùng đất được coi là lãnh thổ Trung Hoa.
Chúng tôi được ở trong một khách sạn 3 sao theo tiêu chuẩn quốc tế ở Nam Ninh. Ngày mai chúng tôi sẽ đi Triết Giang. Đây chính là đất Mân mà hơn 3500 năm trước vua Hùng Vương cuối thời thứ VI đã lánh giặc Ân chạy ra đây. Dịch Kinh viết: Vua chạy ra đất Mân.
Các bạn cũng thấy: Khách sạn của họ được bố trí khá chuẩn về phong thủy. Đây là một khách sạn đông khách ở nơi này. Khu vực đèn trên trần với đường kính trên 3 m trong phong thủy gọi là Thiên Quang Tỉnh. Nhưng ở phía dưới – rất tiếc nó không tương xứng.
Đi Quảng Châu
Vì không có chuyến bay trực tiếp đến Triết Giang, nên chúng tôi phải quá cảnh vùng đất mà một thời vua Càn Long muốn dùng làm của hồi môn cho công chúa nhà Thanh gả cho Hoảng Đế Quang Trung của Đại Việt.

Reduced: 90% of original size [ 640 x 480 ] – Click to view full image

Ở đây chúng tôi phải chờ chuyền máy bay để đi tiếp.
Chờ lâu qua tôi mua một cuốn sách của một Phong Thủy gia Trung Hoa ngồi xem, may ra học hỏi thêm được gì chăng? Tôi vốn dốt tiêng Tàu, nên chẳng hiểu gì cả và cũng không tiếp thu được nhiều.
Bạn có thể tưởng tượng được rằng ly trà trước mặt tôi bán trong sân bay Quang Châu giá đến 125. 000VND. Tức là 50 tệ. Nếu tôi biết nó mắc như vậy thì tôi sẽ không gọi. Thực tình tôi không thấy ngon hơn trà Tân Cương – Thái Nguyên mà tôi vẫn uống.
Còn tiếp








Users Today : 2
Users Yesterday : 41
Users Last 7 days : 229
Users Last 30 days : 717
Views Today : 2
Views Yesterday : 49
Views Last 7 days : 253
Views Last 30 days : 916
Views This Month : 140
Views This Year : 941
Total views : 20666
Who's Online : 1
Your IP Address : 216.73.216.217