BÀI 1 – 3
Trước khi vào nội dung bài viết, Thiên Sứ tôi xin được nêu lên những hiện tượng liên quan đến cổ vật sau đây:
Hình đưới đây là một cái lưỡi cày bằng đá granite mà ông Đỗ Văn Xuyền cho rằng có cách ngày nay 8000 năm. Tôi chưa khẳng định niên đại của nó. Nhưng hy vọng các bạn chú ý đến sự tinh xảo của cái lưỡi cày đá này.
Hình tiếp theo dưới đây chính là những lưỡi dao, mũi tên bằng đá bán quí, được làm khá tinh xảo, có hình thức giống hệt những lưỡi dao va mũi tên đồng Đông Sơn.
Tiếp theo là một hình cán dao bằng đá bán quí tạc một người lính gác mang trên tay một cái rìu.
Những cổ vật bằng đá này thuộc sở hữu của chủ nhà hàng Trống Đồng Đông Sơn. Nhưng tất cả những cổ vật này không được các nhà sử học khá có uy tín thừa nhận. Đơn giản chỉ vì họ cho rằng: Làm gi mà thời Hùng vương lại làm ra nổi những vật tinh xảo như vậy. Mặc dù họ thừa nhận trống đồng là cổ vật Đông Sơn. Sở dĩ tôi đưa hiện tượng này để lưu ý các bạn rằng: Ngay cả các cổ vật, nhưng nó cũng cần phải có mối liên hệ văn hoá sử liên quan. Còn nếu không chứng minh được thí chính những người coi di sản khảo cổ là bằng chứng khoa học đáng tin cậy cũng không công nhận.
Bây giờ các bạn quan tâm cùng tôi nghiền ngẫm câu trả lời thứ ba của bà Huyền.
1 – 3 – 1
* Những mũi tên đồng, những khuôn đúc được phát hiện ở Cổ Loa, đến thời điểm này đã xác định được niên đại chưa, thưa Phó giáo sư?
* Năm 2005, khi khai quật đền Thượng, tại một đoạn thành Nội hỏng, chúng tôi đã tiến hành cắt đoạn thành đó để nghiên cứu. Tại đây, chúng tôi thấy có 3 lớp đất, tất cả đều được đắp vào một thời, nhưng chúng tôi không tìm thấy những vật như ngói, gạch, đá… nào cả. Tuy nhiên, cách chân thành Nội phía bên trong mấy chục mét, chúng tôi đào một hố và kết quả là thấy có tính chất của thành. Tức là có rất nhiều đá, nhiều ngói và gạch được chèn vào. Cùng với những mũi tên đồng, thì những gạch ngói đó là hiện vật rất quan trọng để khẳng định niên đại.
Trước đây, nhiều nhà sử học Việt Nam cho rằng đó là ngói và gạch thời Đông Hán, tức là sau Công nguyên và do Mã Viện đắp lên vòng thành Nội. Tuy nhiên, với nghiên cứu của chúng tôi, đặc biệt là sự so sánh với gạch ngói thời kỳ nước Nam Việt của Triệu Đà ở Quảng Đông (tức là thời Tây Hán), thì những gạch ngói có nhiều điểm tương đồng, giống nhau về hoa văn và hình dáng. Chúng tôi cho rằng, những gạch ngói đó không phải của văn hóa Đông Sơn, nhưng những sản phẩm đó cũng không phải là sản xuất ở nước Nam Việt đưa sang, mà ở đây chính là sự du nhập kỹ thuật từ Trung Quốc vào. Nghĩa là số gạch ngói đó được sản xuất ngay tại đây, có thể là tại khu vực Cổ Loa và nó mang một số yếu tố bản địa như dấu vết của các trang trí hoa văn của văn hóa Đông Sơn, mà gạch ngói vùng Nam Việt không có.
Tôi chưa được xem những miếng ngói đó. Nhưng trên cơ sở của chính bà Huyền nói thì chúng ta có thể hiểu rằng: Nhưng hoa văn trên ngói đó không giống bất cứ hoa văn nào tìm thấy được cho rằng trong thời kỳ Đông Sơn. Nhưng từ đó để bà Huyền cho rằng : “những gạch ngói đó không phải của văn hóa Đông Sơn, nhưng những sản phẩm đó cũng không phải là sản xuất ở nước Nam Việt đưa sang, mà ở đây chính là sự du nhập kỹ thuật từ Trung Quốc vào” thì lại là một lập luận rất cảm tính và không có cơ sở. Vậy vấn đề cần giải thích hợp lý tiếp theo chính luận điểm này là:
* Người Đông Sơn đã du nhập kỹ thuật làm gạch ngói từ Trung Quốc; hay nói cách khác là đã giao lưu với Trung Quôc sớm hơn Nam Việt Triệu Đà? Vì theo bà này thì Nam Việt không có loại gách ngói nàyl.
* Nếu vậy thì – cũng theo luận điểm này – thì nước Nam Việt không thể văn minh hơn Văn Lang hoặc Âu Lạc. Vì nó đã sớm giao lưu với văn minh Hán – là nền văn minh vượt trôi theo quan điểm văn minh Hán là trung tâm của văn minh Đông phương? Nếu vậy phải giải thích thế nào với đám người ở trần đóng khố trong cái liên minh bộ lạc ở cùng lắm là không qúa Cao Bằng hiện nay lại có sự giao lưu sớm mà vẫn lạc hậu vậy!?
1 – 3 – 2
Có lẽ để giải thích điều này bà nói tiếp như sau:
Bản thân văn hóa Đông Sơn không có kỹ thuật làm gạch ngói, mà kỹ thuật đó được du nhập vào từ Trung Quốc. Điều này chứng minh vào thời điểm đó, ở Cổ Loa có một nhân vật rất giàu có, nhiều quyền lực mới đủ điều kiện để cho du nhập kỹ thuật làm ngói và xây dựng thành quách.
Híc! Một nhân vật giầu có hay là người có quyền lực cao nhất? Cho rằng cả hai chỉ là một theo ý bà thì tại sao cả một vùng trống trải ở Nam Dương Tử không du nhập được kỹ thuật này cho dù về mặt địa lý gần với văn minh Hán hơn. Nhưng nó không thể nhân danh cá nhân như bà Huyền nói :” có một nhân vật rất giàu có, nhiều quyền lực mới đủ điều kiện để cho du nhập kỹ thuật làm ngói và xây dựng thành quách”.
1 – 3 – 3
Và đoạn sau đây thì lại phủ nhận ngay quan niệm “một nhân vật” mà là:
Mặt khác, nó cũng chứng minh là vào thời điểm đó, có một mối quan hệ thông thương khá lớn giữa nước ta và Trung Quốc, mà cụ thể ở đây là triều đại An Dương Vương và nước Nam Việt. Tôi khẳng định rằng, những hiện vật gạch ngói đó có niên đại muộn nhất là đời Tây Hán và có thể sớm hơn là vào thời nhà Tần!
Híc! Bây giờ lại là mối quan hệ khá lớn giữa hai quốc gia Âu Lạc và Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc lại cụ thể là “nước Nam Việt” theo lời bà. Vậy thì cái đống gạch ngói không có xuất xứ từ Nam Việt đó – nó đến từ đâu? Theo bà thì không phải Nam Việt: “nhưng những sản phẩm đó cũng không phải là sản xuất ở nước Nam Việt đưa sang, mà ở đây chính là sự du nhập kỹ thuật từ Trung Quốc vào”. Cái kỹ thuật bà cho là của Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc lại “cụ thể là Nam Việt”? Thế là thế quái nào nhỉ?
Người ta thường phàn nàn là thế hệ học sinh Việt Nam bây giờ dốt sử. Vâng! Chẳng cần đến học sinh, mà tôi hiện cũng là ông ngoại học sinh mà cũng chẳng hiểu gì cả.Thôi đành phải ngậm ngùi mà hiểu như các cụ nói: “Mồm bò, chẳng phải mồm bò. Nhưng lại là mồm bò”.
1 – 3 – 4
Bà nói:
Về những mũi tên đồng Cổ Loa, trước đây chúng ta mới chỉ tìm thấy những khuôn đúc 2 mang. Nhưng việc phát hiện ra những khuôn đúc 3 mang đã tạo ra một bước ngoặt lớn. Theo nghiên cứu của chúng tôi, kỹ thuật làm khuôn 3 mang hoàn toàn là của văn hóa Đông Sơn.
Híc! “Khuôn đúc ba mang hoàn toàn của văn hoá Đông Sơn”. Vậy khuôn đúc hai mang của văn hoá nào? Tiền Đông Sơn chăng? Hay cũng là Đông Sơn luôn? Hay lại nhập kỹ thuật từ văn hóa Hán? Lãng nhách!
1 – 3 – 5
Bà nói:
Trống đồng cũng được đúc bằng khuôn 3 mang: 1 mang khuôn cho mặt trống và 2 mang còn lại cho thân trống. Để xác định niên đại của chúng, tôi đã gửi đi phân tích niên đại 2 mẫu: 1 mẫu của lò đúc phát hiện được 2005 và kết quả cho niên đại là 159±35BC, tức là vào khoảng 159 trước Công nguyên với sai số 35 năm; mẫu thứ 2 là của những hố rác thải của lò đúc (bao gồm những tro lửa, lò đúc hỏng, sản phẩm hỏng…) ở gần những lò đúc, niên đại của mẫu vật này là 190±35BC, tức là cũng vào đầu thế kỷ 2 trước Công nguyên. Trước đây, “Đại việt sử ký toàn thư” của Ngô Sỹ Liên chép là triều đại An Dương Vương tồn tại từ 257 đến 208 trước Công nguyên.
Hic! Niên đại đúc trống đồng tìm thấy chỉ giới hạn từ lâu nhất 190 thấp nhất 159 trước CN chăng? Ngoài ra trước đó người Việt không hề đúc được cái trống nào chẳng? Còn nếu trước đó người Việt đã đúc, sau đó người Việt vẫn đúc thì niên đại mà bà đem thử chẳng liên hệ gì với niên đại của An Dương Vương cả.
1 – 3 – 6
Bà nói:
Nhưng từ những năm 60 của thế kỷ trước, các nhà sử học của chúng ta đã chứng minh được điều đó không đúng. Điều này trùng với ý kiến của Thiền sư Lê Mạnh Thát. Triều đại An Dương Vương tồn tại từ cuối thế kỷ 3 đến giữa thế kỷ 2 trước Công nguyên. Niên đại nói trên của khuôn đúc mũi tên đồng và rác thải lò đúc ở Cổ Loa hoàn toàn đúng với thời kỳ An Dương Vương đã xây dựng nước Âu Lạc và đánh nhau với quân Triệu Đà.
Vâng! Tôi đã hân hạnh giới thiệu là tôi đã chứng minh rằng cái niên đại mà các nhà sử học chứng minh từ các năm 60 về lịch sử Âu Lạc là Trong Thuỷ chết ba năm sau mới đẻ con. Xin xem ”Thời Hùng Vương qua truyền thuyết và huyền thoại” – Chuyện tình Mỵ Châu Trong Thuỷ. Híc!
1 – 3 – 7
Bà nói:
Cũng như gạch ngói, những thứ để đúc ra hàng loạt mũi tên đồng Cổ Loa đều thuộc vào thời kỳ trước Công nguyên, thời kỳ Tây Hán. Ở Cổ Loa cũng có rất nhiều hiện vật thời Đông Hán, nhưng với những kết quả nghiên cứu nói trên, chứng tỏ thành Cổ Loa, đặc biệt là khu thành Nội được xây dựng và phát triển ở trình độ khá cao từ sớm; chứ không phải như ý kiến của một số người, cũng như Thiền sư Lê Mạnh Thát cho rằng được xây dựng thời Đông Hán và do Mã Viện xây nên!
Híc! Niên đại những mũi tên đào được ở Cô Loa thì có thể đúng như vậy. Kết luận của bà Huyền ở phần này có thể đúng, nếu trước đó người ta chỉ làm tên bằng đá , hoặc bằng tre. Còn nếu họ cũng làm bằng đồng thì chẳng có liên quan gì đến nhà Tây Hán hoặc thời Tần cả. Nhưng sao cứ phải nhắc vào đây làm gì nhỉ?
1 – 3 – 8
Bà nói:
Triều đại An Dương Vương và mối liên hệ với Trung Quốc thời bấy giờ là không thể phủ nhận
Tôi xin thêm một câu nói cũng của bà:
” có một mối quan hệ thông thương khá lớn giữa nước ta và Trung Quốc, mà cụ thể ở đây là triều đại An Dương Vương và nước Nam Việt”.
Thiên Sứ






Users Today : 26
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 250
Users Last 30 days : 787
Views Today : 26
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 284
Views Last 30 days : 997
Views This Month : 227
Views This Year : 1028
Total views : 20753
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217