BÀI 1 – 1
Thành thật với các bạn, tôi vốn không phải là nhà …gì cả. Tôi không chuyên nghiệp bất cứ một cái gì trong cuộc đời tôi. Cái công việc liên quan đến Lý Học Đông phương cũng chỉ vì bức xúc trướcc việc lịch sử 5000 năm văn hiến của người Việt bị phủ nhận đã gây hut hẫng trong tôi. Chuyện nọ xọ sang chuyện kia, cuối cùng thành dẫn tôi đi sâu vào tìm hiểu lý học Đông phương. Nhưng dù vậy, tôi vẫn không quên mục đích ban đầu là minh chứng giá trị văn hoá sử Việt trải gần 5000 năm Văn Hiên. Bởi vậy, chỉ một chút kích thích là khiến tôi quan tâm. Tôi có cảm tình với tờ báo Thanh Niên nhất. Thực sự là vậy. Vì đây là tờ báo duy nhất giới thiệu cuốn “Tìm về cội nguồn Kinh Dịch” cùa tôi khi nó chưa ra đời. Bởi vậy, khi thấy báo Thanh Niên có loạt bài về giáo sư Lê Mạnh Thát tôi rất vui. Báo Sài Gòn giải Phóng cũng là một trong những tờ báo đầu tiên giới thiệu cuốn sách đầu tiên của tôi “Thời Hùng Vương qua truyền thuyết và huyền thoại” với bài viết của nhà nghiên cứu Thạc sĩ Trần Thanh Lê.
Có lẽ tôi sẽ chẳng gửi ý kiến của mình đi đâu cả. Vì có lẽ cũng chẳng hy vọng sẽ được đăng. Nên đành bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình ở đây vậy. Trong bài này tôi xin được phân tích sai lầm chủ quan của bà Phạm Minh Huyền khi phản bác giáo sư Lê Mạnh Thát. Tôi cũng không tán thành việc phủ nhận nhà nước Âu Lạc, nhưng với một lập luận khác. Có thể giáo sư Lê Mạnh Thát sai. Nhưng điều đó không có nghĩa là lấy cái sai này để phủ nhận cái sai khác và làm cho mọi người lầm tưởng rằng vì cái này sai nên cái phủ nhận cái sai là đúng. Có thể bài viết sẽ dài so với một bài trên blog, nên tôi phải ngắt làm nhiều bài.
Biết đâu, những sự phân tích của tôi giúp làm sáng tỏ điều gì chăng?
Tôi bắt đầu từ câu đầu tiên trả lời phỏng vấn của bà Phạm Minh Huyền.
Trong bài phân tích này, phần chữ nghiêng hiển thị màu xám là trích dẫn. Phần chữ xanh dương và đứng là chính văn của tôi.
@
1 – 1 – 1
Câu thứ nhất:
Phóng viên: Là một chuyên gia khảo cổ về thời kỳ văn hóa Đông Sơn nói chung và triều đại An Dương Vương nói riêng, Phó Giáo sư đánh giá như thế nào về sự ra đời của triều đại An Dương Vương?
* PGS.TS PHẠM MINH HUYỀN: Về phân kỳ khảo cổ học, cả thời Hùng Vương và An Dương Vương đều nằm trong thời kỳ của văn hóa Đông Sơn và đó là một sự chuyển tiếp thống nhất trên một phạm vi rất lớn. Toàn bộ vùng sông Hồng, sông Mã, sông Cả cho đến vùng Quảng Bình. Đây là sự chuyển tiếp để ra đời của một nhà nước sớm, một nhà nước sơ khai mà ta có thể gọi là nước Âu Lạc của triều đại An Dương Vương.
Đứng về mặt khảo cổ học, với những bằng chứng vật chất, sự chuyển tiếp giữa thời Hùng Vương và thời kỳ An Dương Vương là một sự xuyên suốt, không có đứt quãng. Không phải là An Dương Vương lên thì văn hóa Hùng Vương mất đi, hay Triệu Đà đánh xong An Dương Vương thì văn hóa Đông Sơn mất đi.
Trong văn hóa Đông Sơn, chúng tôi phân thành 3 kỳ: văn hóa Đông Sơn hình thành; văn hóa Đông Sơn phát triển và văn hóa Đông Sơn muộn. Thời kỳ An Dương Vương thuộc về thời kỳ cuối văn hóa Đông Sơn phát triển sang đầu thời kỳ muộn. Sau An Dương Vương, văn hóa Đông Sơn của người Việt tiếp tục phát triển…
Trước hết chúng ta thấy rằng: Bà này đứng trên một quan điểm lịch sử cho rằng: Nhà nước Văn Lang và cà Âu Lạc đều chỉ bắt đầu từ thời Đông Sơn – Vốn được coi là có niên đại khoảng thế kỷ thứ VII trước CN và chỉ tồn tại ở đồng bằng Bắc Bộ. Đoạn văn trích lại ở trên, dưới đây trên cho thấy điều này:
Về phân kỳ khảo cổ học, cả thời Hùng Vương và An Dương Vương đều nằm trong thời kỳ của văn hóa Đông Sơn và đó là một sự chuyển tiếp thống nhất trên một phạm vi rất lớn. Toàn bộ vùng sông Hồng, sông Mã, sông Cả cho đến vùng Quảng Bình. Đây là sự chuyển tiếp để ra đời của một nhà nước sớm, một nhà nước sơ khai mà ta có thể gọi là nước Âu Lạc của triều đại An Dương Vương.
Như vậy chúng ta thấy rằng: Nếu lập luận của bà này đúng thì sẽ giải thích thế nào về việc nhà nước Nam Việt của Triệu Đà ở hữu ngạn hạ lưu sông Dương tử – cách xa Cao Bằng và đồng bằng Bắc Bộ lại có thể có một cuộc chiến tranh thôn tính khốc liệt như vậy? Hơn nữa, với quan điểm cho rằng: Âu Lạc và Văn Lang không khác mấy về văn hoá và trình độ văn minh mà theo bà ta nói “ Đây là sự chuyển tiếp để ra đời của một nhà nước sớm, một nhà nước sơ khai mà ta có thể gọi là nước Âu Lạc của triều đại An Dương Vương”. Vậy bà giải thích thế nào về một nhà nước sơ khai chống lại một cách kiên cường một nhà nước hùng mạnh như Nam Việt, khiến Nam Viêt phải dè chừng mà không thể nuốt chửng ngay một nhà nước sơ khai như vậy? Hơn thế nữa, trước khi “cái nhà nước sơ khai” Âu Lạc ra đời theo cách nói của bà và với vị trí địa lý mà bà nói tới thì quân Tần phải đánh tới tận Cao Bằng thì Thục Phán mới có điều kiện thể hiện lòng dũng cảm. Vậy bà giải thích thế nào khi quân Tần vượt qua cả một vùng đất rộng lớn là Nam sông Dương Tử (lúc ấy ai ở nhỉ?), để tấn công Văn Lang – vốn chỉ tới Cao Bằng – theo cách nhìn của bà? Vì lòng tham của quân xâm lược, nên quân Tần phải vượt qua hàng chục ngàn cây số viễn chinh chiếm một vùng đất sơ khai với một liên minh bộ lạc chăng? Bà giải thích thế nào về một đội quân hùng mạnh tiêu diệt cả 6 nước ở Trung Nguyên lại thua một bộ lạc Thục Phán? Bà giải thích đó là do truyền thống bất khuất, lòng dũng cảm và tinh thần yêu …bộ lạc chăng? Với vị trí địa lý của nhà nước Âu Lạc và thực chất cái nhà nước Âu Lạc theo quan điểm của bà thì không khéo ông Lê Mạnh Thất đúng đây. Nước Nam Việt sát ngay nhà Hán , hoặc cũng gần sát nhà Hán, chẳng hơi đâu mà đem quân viễn chinh đến Cao Bằng đánh “bộ lạc” Âu Lạc làm gì. Nếu nói rằng Nam Việt mở rộng lạnh thổ tới tận Cao Bằng thì tôi nghĩ ít nhất Nam Việt phải chứng tỏ đã có những vùng đất rất sát vùng Bắc Việt Nam bây giờ. Nhưng không may, chẳng tìm thấy chứng cứ lịch sử nào chứng tỏ điều đó. Ngược lại, những bằng chứng lịch sử và tư liệu lại cho thấy Nam Việt chỉ ở miến đất hữu ngạn sông Dương Tử, dưới Ngô Việt thời Xuân Thu Chiến Quốc.
Bởi vậy, khi xuất phát từ một quan niệm sai “Thời Hùng Vương chỉ là một liên minh bộ lạc” với những người dân “ở trần đóng khố” thì tự nó sẽ không giải thích được cái gì. Chính xuất xứ quan điểm của bà cũng vốn chưa có cơ sở khoa học, mà chỉ là một giả thiết được đặt ra trên sư mơ hồ của lịch sử cổ Việt và vấn đề chưa tìm thấy những di vật khảo cổ, chứ không phải là một bằng chứng sắc sảo chứng minh, nên nó cũng không đủ cơ sở phản biên giáo sư Lê Mạnh Thát.
Bà viết:
Đứng về mặt khảo cổ học, với những bằng chứng vật chất, sự chuyển tiếp giữa thời Hùng Vương và thời kỳ An Dương Vương là một sự xuyên suốt, không có đứt quãng. Không phải là An Dương Vương lên thì văn hóa Hùng Vương mất đi, hay Triệu Đà đánh xong An Dương Vương thì văn hóa Đông Sơn mất đi.
Rất tiếc, bằng chứng vật chất của khảo cổ học tự nó không nói lên điều gì. Hơn thế nữa tôi xin được hỏi tất cả các nhà khoa học có tên tuổi trên thế giới và Việt Nam là: “Các vị có thể chứng minh rằng: Di vật khảo cổ là bằng chứng duy nhất chứng minh cho lịch sử không?”. Không lẽ chỉ vì người ta không thấy một bằng chứng khảo cổ thì lịch sử sẽ không tồn tại?
Bà viết:
Trong văn hóa Đông Sơn, chúng tôi phân thành 3 kỳ: văn hóa Đông Sơn hình thành; văn hóa Đông Sơn phát triển và văn hóa Đông Sơn muộn. Thời kỳ An Dương Vương thuộc về thời kỳ cuối văn hóa Đông Sơn phát triển sang đầu thời kỳ muộn. Sau An Dương Vương, văn hóa Đông Sơn của người Việt tiếp tục phát triển…
Bà có thể chia văn hoá Đông Sơn ra khoảng 20 thời kỳ, hoặc chẳng thời kỳ nào, cứ gọi là Đông Sơn cho nó tiện. Cái đó nó tuỳ thuộc vào phương pháp nghiên cứu của bà. Nó thuộc về chuyên môn sâu, chẳng liên quan gì đến vấn đề Âu Lạc và Nam Việt cả. Nhưng chính vì cái quan điểm giới hạn trong di vật khảo cổ của nhà nước Văn Lang và cả Âu Lạc về không gian và thời gian mà các nhà nghiên cứu gọi là Đông Sơn ấy, mà nó sẽ khiến không một lập luận nào có thể hợp lý trong việc giải thích cội nguôn dân tộc Việt.
Thật buồn khi tính hợp lý là một trong nhiều tiêu chí cho một lý thuyết được coi là khoa học. Tôi nghĩ đã gọi là khoa học thì phải tuân thủ tiêu chí khoa học. Tôi đã được nghe mấy bà bán xôi cho rằng mình rất khoa học,không bao giờ mê tín dị đoan và chưa bao giờ sợ ma.
…..

Users Today : 18
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 242
Users Last 30 days : 779
Views Today : 18
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 276
Views Last 30 days : 989
Views This Month : 219
Views This Year : 1020
Total views : 20745
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217