Nghe cái tựa có chất lãng mạn mang màu sắc cổ điển và xưa như hồi các cụ nhà ta mê cải lương. Tất nhiên đây là câu chuyện tình hồi bỉ phu còn “troẻ” và còn đẹp “dai”. Câu chiện xỉ ra vào trung tuần tháng tám ở bên hồ Tây đầy thơ mộng của đất Hanoi.
Ngày ấy bỉ phu đang iu tha thiết.
Trên chiếc ghế đá bên hồ và cạnh người đẹp. Trong cảnh trời nước mênh mông, trăng trong mây tạnh, bóng hình người đẹp tỏ mờ trong bóng liễu rủ trăng soi thật đầy cảm xúc.
– Đẹp thật! Người iu của bỉ phu thốt lên.
Mắt nàng mơ màng nhìn xa xăm….
– Anh cũng thấy thật là hạnh phúc. Anh không hạnh phúc sao được khi sống trong không gian như cõi Bồng Lai và có em bên cạnh.
Nàng liếc nhìn bỉ phu khẽ mỉm cười và hơi cúi xuống ra điều e ấp. Bỉ phu kéo nàng lại sát người, hơi ấm toả sang nhau. Hương tình ngấy ngất….
– Anh yêu em….Dù cho cuộc đời có như thế nào, anh tin rằng anh sẽ mãi mãi là của em. Trên đời này với anh chỉ có một mình em. Chỉ mình em là thiên thần của anh để anh tôn thờ….
Bỉ phu cứ tưởng sau bài văn mùi mẫn ấy, nàng sẽ gục đầu vào vai bỉ phu và bỉ phu sẽ ghì chặt lấy nàng..
Nhưng bất ngờ, nàng đẩy phắt tôi ra và quay ngoắt đi:
– Anh nói dối! Em ko thể tin anh được.
Bỉ phu vội đứng phắt dậy; sau một giây ngơ ngác; bỉ phu phản ứng tức thì:
– Anh xin thề tiên sư bố thằng nào nói dối em.
“Trủm….”.
Nàng đẩy tôi xuồng hồ.
Ánh trăng thu tan tác trong sóng nước mênh mông. Bỉ phu lóp ngóp bò lên, nhìn hình bóng người đẹp thấp thoáng trong ánh trăng xuyên bóng liễu bên hồ…
Một cuộc tình thế là tan vỡ…Nàng đã không thấu hiểu cho tấm lòng chân thành của tôi.

Users Today : 32
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 256
Users Last 30 days : 793
Views Today : 32
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 290
Views Last 30 days : 1003
Views This Month : 233
Views This Year : 1034
Total views : 20759
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217