DUYÊN TÌNH NĂM CŨ
Hồi bỉ phu còn troẻ, đẹp dai. Ngày ấy; vàng rất có giá trị, ai mà có dăm cây vàng kể như sắp hạng giầu có và ở vùng thôn quê Bắc Việt còn giữ lệ thách cuới.
Thiên Sứ theo bà mai đi hỏi vợ như nguời lớn. Nàng là thôn nữ duyên dáng, con nhà nề nếp xứ Bắc Ninh, hương đồng gió nội chưa bay ít nào.
Bên kia chiếc kỷ, một cụ già và ông bố áo the khăn xếp ngồi oai vệ cùng với bà mẹ nàng nguyên bộ tứ thân mới cáu; còn nguyên nếp gấp. Chắc phải cả năm họ mới mặc một lần trong những ngày quan trọng. Bên này chiếc kỷ là bà mai đẫy đà trong chếc áo dài nhung đã sờn và bỉ phu thì lùng bùng trong bộ veston quá khổ, vì đi mượn của anh bạn vốn to cao hơn. Trên bàn thờ khói nhang nghi ngút, không khí trang nghiêm tĩnh lặng…
Ông cụ ra dáng trưởng họ bình tĩnh rít một hơi thuốc lào xong rồi mới chậm rãi phán:
– Nhà chúng tôi thì vốn giữ nề nếp thói xưa….
Bà mai và bỉ phu đồng thanh nói:
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo…
– Nhưng sống đời nào thì theo đời ấy! Cho nên cũng có gọi là ảnh hưởng đời sống mới…
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo.
– Hơn nữa thấy cháu đây mặt mũi khôi ngô; con nhà gia giáo; lại có công ăn việc làm đàng hoàng… Chúng tôi cũng lấy làm ưng ý.
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo.
– Cho nên thách cưới cũng gọi là cho có lệ…Chứ bỏ hẳn thì không được vì cũng còn các cụ làng trên, xóm dưới…
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo.
– Bởi vậy! Chuyện mâm trầu quả cau là phải có đã đành; ngoài ra thì cân chè; cặp rượu.
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo, gia đình chúng con xin hoàn tất ạ!
Bỉ phu khẽ mỉm cườI ra cái điều chuyện nhỏ…
– Tuy nhiên!….
– Dạ! Xin cụ cứ dạy bảo.
– Con cháu nhà tôi cũng có duyên xinh xắn, lại là con gái lớn trong nhà…
– Dạ ! Xin cụ cứ dạy bảo.
– Cho nên ngoài sính lễ đơn giản cho hợp với đời sống mớí thì cần phải có đồ dẫn cưới cho phải phép là hai lạng vàng …
– Hả? Bỉ phu mặt mày xám ngoét nhìn bà mai với đôi con mắt lờ đờ..
Bà mai liếc xéo bỉ phu, nháy mắt ra hiệu “Ý cậu thế nào?”. Thiên Sứ tôi lúc ấy lấy hết can đảm đứng lên kính cẩn thưa rằng:
– Dạ! Xin thưa cụ và hai bác! Con cũng thật lòng yêu thương cô Nụ. Dạ! Cụ đây đã dậy nhà con cũng không dám không theo. Dạ! Trầu cau chè rượu thì nhà con không dám thiếu…
Các cụ gật gù ra cái điều nghe được…
Thiên Sứ tôi phấn khởi nói tiếp:
– Còn vàng hai lượng thì con xin đưa một nửa. Cưới xong buổi tối cô ấy ở nhà con; còn ban ngày thì về nhà bố mẹ ạ!
Chả hiểu sao lời nói không mất tiền mua mà bỉ phu tôi ăn mấy cái chổi chà bẩn cả cái áo veston; còn bà mai thì rớt cặp dép lào, hàng nhập.
Ấy cũng là cái số lận đận tình duyên, nên nó khiến như vậy.
Híc.
Thiên Sứ

Users Today : 28
Users Yesterday : 52
Users Last 7 days : 252
Users Last 30 days : 789
Views Today : 28
Views Yesterday : 63
Views Last 7 days : 286
Views Last 30 days : 999
Views This Month : 229
Views This Year : 1030
Total views : 20755
Who's Online : 0
Your IP Address : 216.73.216.217