THU SAY

NGHE TIẾNG ĐÀN AI
Thánh thót nghe như tiếng khóc mình. 
Năm dây ru lệ nến lung linh 
Vút cao ray rứt niềm ly hận 
Trầm tiếng buồn dâng giọt lệ tình. 

Mênh mang sóng nhạc lạc hồn thơ. 
Thồn thức như ai khóc đợi chờ. 
Dâng khúc ly quê buồn viễn xứ. 
Tỏa men hồ hải nhạt huyền mơ. 

Giọt lệ sầu rơi lạnh khúc đàn. 
Oan khiên sao gợi nỗi ly tan? 
Cung thương thổn thức bao hoài niệm. 
Lên đỉnh trầm buồn tỏa khói lan. 
*

Chợt tiếng rung trầm não khúc tơ. 
Một trời ly biệt khóc trong thơ. 
Duyên xưa hòa nhạc gieo vương vấn. 
Thu cũ bây giờ có ngẩn ngơ? 
*

Tiếng xưa réo rắt nhắc ngàn sau. 
Lá rụng thiên thu vẫn một màu. 
Sao tiếng nhặt khoan gieo nức nở. 
Dâng đầy vương vấn ngập trời Ngâu?

*

Năm giây bặt tiếng đã lâu. 
Nước mây vẫn ngập nỗi sầu thiên thu.


CÔ LIÊU
Ai đem thương nhớ 
vạch ngang trời.
Lung linh lệ nến 
chơi vơi giọt sầu.
Cô liêu 
biết gửi về đâu?
Cỏ cây năm cũ 
phai màu thời gian.
Nhớ chi 
gợi nét ly tan.
Thương chi 
cho mãi miên man giọt sầu.
Duyên tình 
hay nghiệp oan cầu.
Ngàn thu chợt lạnh 
trong màu chia ly.


NGƯỜI CÓ NGHE
Gió mải mê ru ánh nguyệt gầy.
Tay ngà buông bắt khóc năm giây.
Dâng buồn réo rắt đời nhân thế.
Để đọng bên trời vọng nước mây.

Nguyệt cầm khoan nhặt tiếng ngàn xưa.
Mành liễu ru buồn buông lá thưa.
Sầu ngập ánh trăng tràn lối mộng.
Thả hồn thăng giáng khúc say sưa.

Thánh thót giọt sầu khóc mộng mơ.
Cung đàn cầm nguyệt chẳng rung tơ.
Đâu còn tiếng nhạc cười hoa nắng?
Ngấn lệ dâng buồn nhỏ xuống thơ.
Nghe vọng không gian tiếng não nề.
Nhớ thời khuê các dưới song the.
Thiên thu đọng giọt buồn nhân thế.
Tiếng hạc lưng trời ai có nghe?


 TIẾNG XƯA
Thôi tìm đâu nữa nét đài trang.
Để lá thu bay rụng ánh vàng.

Đã chẳng ấm tình trong nắng hạ.
Nên đành buông lạnh gió Đông sang.
*
Bâng khuâng dưới nguyệt chờ hoa nở.
Nhớ nhung buông bắt lạc cung đàn.

NHỚ NHAU
Có tài mà cậy chi tài?
Ngàn thu ước muốn cùng ai nặng tình!
Hải hồ nặng nợ ba sinh.
Trời xui ly biệt để mình nhớ nhau.

RU MỘNG

Thu về đâu biết ru ai.
Bâng khuâng lá rụng dấu hài rêu phong.
Ngập ngừng ru chút nhớ mong.
Ru người trong mộng mà không hẹn thề.
Ru trong lãng đãng cơn mê.
Não nùng nhân ảnh người về mộng say.
Mong manh như khói hương bay
Rã rời ru mãi cho đầy sầu miên.


GIỌT THU

Heo may vương vấn vẫn mong chờ

 

Trăng nước tình thu mãi ngẩn ngơ 

Thấp thoáng xiêm y bên điện ngọc. 
Dạt dào sóng biếc gửi đường tơ. 
Tim ai vàng đá còn mong đợi 
Tiếng nhạc sầu vương khắc khoải chờ. 
Văn hiến ngàn năm tình sử Việt. 
Thiên thu lệ nhạt ánh trăng mơ. 

 

CON THUYỀN KHÔNG BẾN
Cảm tác nhạc phẩm Con thuyền không bến – Đặng Thế Phong

 

“Đêm nay thu sang cùng heo may…”

Đìu hiu sương khói chân mây phủ mờ.

Thuyền ai trăng nước bơ vơ?

Bâng khuâng nỗi nhớ duyên thơ bẽ bàng.

Hương thu còn có mơ màng.

Mang mang theo gió thông ngàn mê say.

Nguyện thề xưa chẳng về đây.

Cung thương ai oán muôn dây tơ chùng.

Trăng vàng buông nỗi nhớ nhung?

Thuyền trôi trong cõi mit mùng khói sương.

A đầu sông Tương?

Ai cuối sông Tương?

Về đâu cho gửi vấn vương u hoài?

Ngàn thu xưa lạc gót hài.

Bên sông nghe gió thở dài bâng khuâng.

Bài này đã được đăng trong Thơ Thiên Sứ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.