SAI LẦM CỦA MỘT NỀN VĂN MINH.

BÀI CHƯA HOÀN CHỈNH.

Thưa quý vị và các bạn.

Ngày hôm qua, trong khi soạn những tư liệu để chuẩn bị quay video clip, làm lại bài thứ VIII, trong loạt 8 bài giảng của tôi về “Khái niệm cơ bản về Lý học Đông phương – nhân danh nền văn hiến Việt”, có chủ đề: “Thuyết Âm Dương ngũ hành – Lý thuyết thống nhất vũ trụ”, tôi đã xác định một cách chắc chắn hơn, rằng: Những tri thức tinh hoa của nền văn minh chúng ta, như: SW Hawking, Eistein,,,và những quan niệm về vũ trụ trong Lý thuyết Dây, thuyết Bất Định hoàn toàn sai.
Sai lầm này bắt đầu từ những khái niệm tiền đề của nó. Đó la2 những kiến thức nền của nền văn minh hiện nay. Họ đã hiểu sai bản chất khái niệm. Tất nhiên, tôi sẽ chứng minh rất kỹ điều này trong video đang thực hiện. Nhưng tạm thời tôi tóm tắt ở đây để qúy vị và các bạn tham khảo.
1/ NHỮNG SAI LẦM VỀ NỘI HÀM KHÁI NIỆM.
A/Nội hàm khái niệm “Không gian ba chiều”.
Trong cuốn sách nổi tiếng của ngài SW Hawking, đã thể hiện sai lầm khi nói đến giới hạn của một vũ trụ với “Không gian ba chiều”. Ngài Hawking cho rằng: Chính giới hạn này, khiến cho sự phát triển của Lý thuyết Dây trở nên khập khiễng. Ngài cho rằng: Lý thuyết Dây cần tối thiểu 26 chiều không gian.
Sai lầm này, bắt nguồn từ sai lầm về cách hiểu nội hàm khái niệm “Không gian ba chiều”. Thực ra, “Không gian ba chiều” chỉ là khái niệm quy ước. Mục đích của nó nhằm mô tả những động tử chuyển động theo “vô cực chiều” trong không gian. Thực  tếvũ trụ là “không gian vô cực chiều”. Hay mô tả cách khác: Không có giới hạn cho các chiều không gian.
B/ Nội hàm khái niệm “Chiều Không gian”.
Quan niệm về “chiều không gian” chính là tiền đề cho “không gian ba chiều”, hoặc “đa chiều”. Bản chất khái niệm này cũng mang tính quy ước về một quỹ đạo bất kỳ của một chuyển động trong không gian, và được mô tả trong một không gian quy ước gồm “Ba chiều”. Nếu một “Động tử” quan sát, được mô tả bằng “một điểm” và tạo ra một quỹ đạo trong không gian, thì đó chính là “chiều” của động tử đó trong không gian. “Đường” mô tả chiều không gian của động tử đó, được vẽ bằng những “Điểm” quy ước liên tiếp.
Như vậy, bản thân khái niệm “chiều không gian” chuyển động của một “điểm” qua một đường, được mô tả trong không gian ba chiều, cũng chỉ mang tính quy ước. Và nó không có thật trên thực tế.
c/ Nội hàm khái niệm “Điểm” trong toán học.
Đây cũng là một khái niệm hoàn toàn mang tính quy ước – hệ quả của tư duy trừu tượng của con người quan sát vũ trụ và mô tả nó bằng những khái niệm. “Điểm” là một khái niệm không có thật. Mặc dù nó là tiên đề của toàn bộ tri thức Toán học của nền văn minh.
Khái niệm “Điểm” không có định lượng.
BÀI CHƯA HOÀN CHỈNH.

Bài này đã được đăng trong Các Đề Tài Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.